26 Tháng Năm 2013
11:18-26/03/2012
Chùm thơ của Việt Phương

Sự sống và Cái chết - tranh: Gustave Klimt
Tia Sáng trân trọng giới thiệu đến bạn đọc năm bài thơ mới nhất của tác giả Việt Phương.



                                  


                             



                                



                               NUÔI

                  
Tuổi thơ bất ngờ gặp lẽ sống
                   Đi từ người nghèo đến người nghèo
                   Tuổi cao dốc lòng nuôi hy vọng 
                   Bao giờ tình yêu thành tình yêu                              


                                CÁI


                  Có một cái được gọi là trái đất
                  Ở đó có một cái tự gọi là người
                  Có một cái được gọi là sự thật
                  Ở đâu có cái được gọi là chúng tôi

                                  HỎI

                 Ta lại lang thang phố phường Hà Nội
                 Trời có còn xanh như tuổi thơ chăng
                 Tóc đã bạc đầu thời gian dằn dỗi  
                 Ta đang mắc tội với tối trăng rằm

                 Ta có mong chờ ngày hôm nay không
                 Sao nhiều những cảnh đau lòng quá thể
                 Ta có tạo ra ngày hôm nay không
                 Ai làm tươi hồng ai bôi đen thế

                 Ta biết hôm nay là thế nào chưa
                 Vượt qua hư ảo đến bờ sự thật
                 Bao nhiêu là thiếu bao nhiêu là thừa
                 Chừng ấy cũng vừa xin đừng để mất

                                  TẬP

                 Chẳng lẽ không phê phán người cầm quyền
                 Dẫu quyền cao chất đầy bao thách thức
                 Cái tầm thấp còn có cơ vươn lên
                 Cái tâm bẩn dễ lao đầu xuống vực

                 Chẳng lẽ không phê phán chúng ta
                 Là người chủ mà để nhà nhiều rác
                 Chỉ bàng quan thoái thác trước gian tà
                 Đủ nhục nhã như vào hùa hưởng lạc

                 Dọc đường phố tiếng rao hàng như hát
                 Hoa đang chờ từng hạt nắng ban mai
                 Chọn đường thẳng nhỡ chẳng may đi lạc
                 Cửa đóng thì mở khóa tự bên ngoài

                                   SANG

                 Giữa cơn rét hại xuân về
                 Mưa phùn sương tỏa não nề ngày đêm

                 Mầm tơ lá nõn nhú lên
                 Xác xơ tàn lụi cỏ mềm lại xanh

                 Trời mang một dáng sinh thành
                 Đất nhen một sắc thiên thanh ngập ngừng

                 Người nghe lòng bỗng rưng rưng
                 Có ai gọi ở lưng chừng nào đây

                 Từ lâu vun vén một ngày
                 Mới giao mùa đã sắp đầy giấc mơ
   


Thư bạn đọc
Họ tên  *
Địa chỉ
Email *
Nội dung
*
Cập Nhật Hủy
Các tin đã đưa
Hồn thơ Hồ Xuân Hương ở Việt Nam - (23/03)
Về những đỉnh cao văn học - (22/03)
Những tác phẩm đoạt giải thưởng Ảnh Quốc tế của Năm - (21/03)
Dịch giả Dương Tường: Dừng là chết! - (19/03)
Tạm ngừng phát hành “Bản đồ và vùng đất” để xem lại chất lượng dịch thuật - (19/03)
"Lolita", tác phẩm giàu chất thơ nhất của Nabokov - (19/03)
Đạo Vòng, Đạo Thẳng - (12/03)
Heitor Villa-Lobos, “Bach của thế kỷ 20” - (09/03)
Nhìn lại một chặng đường phát triển chữ Quốc ngữ - (08/03)
Nguyễn Văn Vĩnh đến với chữ viết tiếng Việt - (07/03)
In ấn      Gửi Email  Quay lại
WebOffice - Văn phòng điện tử toàn diện
Đọc nhiều nhất
Mới nhất
Tạp chí Tia Sáng - tiasang.com.vn
Cơ quan chủ quản: Bộ Khoa học Công nghệ. Giấy phép: Số 17/GP-TTĐT ngày 24/01/2011.
Tòa soạn: 70 Trần Hưng Đạo - Hà Nội, Tel: (043)-9426376, Fax: (043)-9426375, Email: tctiasang@gmail.com, tiasang@fpt.vn
Tổng biên tập: Hoàng Thị Thu
Hệ thống được xây dựng trên công nghệ Cổng thông tin điện tử VietPortal