Chất Chợ - Sông làm nên cái đáng yêu, cái duyên của Phố Hà Nội, cho dù hơi nhỏ hẹp, không sạch sẽ gọn gàng, quê quê tỉnh tỉnh... nhưng nó rất đẹp, rất riêng. Nó gần nghệ thuật hơn hành chính.
![]() |
Hà Nội không còn là Hà Nội nếu mất đi những khuyết điểm đó.
Mỗi một phố là một cái chợ, 36 phố là 36 cái chợ. Nó ồn ào náo nhiệt, xô bồ cởi mở. Đó là cái đặc thù của Hà Nội mà người ta có thể xem, nghe, ngửi, sờ thấy. Người ta được tham gia và sống trực tiếp cùng với nó. Khán giả cũng là tác giả. Chính đó là yếu tố quyến rũ rất đặc biệt của Hà Nội. Cái chợ - Hà Nội là mua bán mặc cả nhưng đồng thời cũng là lễ hội, hội hè đình đám. Nó là festival vĩnh cửu không nghỉ bao giờ. Nó là buôn thúng bán mẹt, là những quang gánh kẽo kẹt, chen lấn xô đẩy, len lỏi nắng mưa, thẫn thờ vu vơ đầu đường xó chợ. Đó là những người đàn bà xe đạp, xe thồ, xộc xệch, nặng trĩu, kĩu kịt, sớm khuya nói cười, bánh trái, quà cáp, hoa quả, bốn mùa giao hưởng.
Hà Nội có cả bốn mùa thay đổi. Nghệ sỹ nào mà chẳng khao khát đổi thay.
Nhiều khi nỗi nhớ nhà của kẻ tha hương cũng chỉ giản dị là thèm một chén trà bỏng lưỡi ngồi xổm đêm khuya mùa đông vỉa hè hiu hắt. Giá như lúc đó đừng phải một mình. Hà Nội đẹp lắm. Giá như có tri âm để "nói láo" dăm ba câu thì tuyệt thú. Kawabata bảo: "Khi tiếp xúc với cái đẹp, người ta thèm có bạn" chẳng ai ca ngợi bạn hay đến thế bao giờ.
Hà Nội có 36 phố hay nhiều hơn? Nhưng dù gì thì Hà Nội chính là một phố. Mỗi nghệ sỹ đều ước mơ tìm thấy một kiểu phố cho mình, một kiểu của mình, như Bùi Xuân Phái đã tìm ra kiểu phố rất Phái của ông, như Phan Vũ đã tìm ra những nốt – phố Hà Nội rất Phan Vũ.
