![]() Hoa trắng,1960 |
![]() Những hòn đảo, 1961 |
![]() Quả đào, 1964 |
Sự giảm bớt hình thể
![]() Không đề, 1977 |
Vượt ra ngoài giới hạn của cá tính
Không đề, 1977 |
Sự u sầu của hoàn hảo Khái niệm về mục đích thật sự của nghệ thuật là để mường tượng cái không thể thấy được (một phần suy nghĩ của nghệ sĩ lãng mạn) đã tạo một dòng chảy mới với sự hiện diện của những người tiên phong đầu thế kỷ 20. Định đề Caspar Friedrich, rằng người nghệ sĩ phải nhắm mắt lại để nắm bắt được hình ảnh trong mắt của tâm trí, đã xuất hiện lại trong lời tuyên bố “kỷ nguyên của duy linh” của nhóm Blue Rider. Khao khát để giải thoát thân phận con người, các nghệ sĩ hiện đại đã tìm kiếm trong trừu tượng và tính vô định hình của thị giác lời hứa hẹn cho tương lai tâm linh Thời kỳ hoàng kim. Sự đòi hỏi tính tuyệt đối của nghệ thuật tiếp tục tác động đến Biểu Hiện Trừu Tượng- bao gồm Agnes Martin, người mà đã đứng rất lâu trong cái bóng của Jacson Pollock, Ad Reinhardt hay Mark Tobey, bất chấp sự thật là bà đã phát triển phong cách riêng của mình từ đầu thập niên 1960.
![]() Hoa trắng,1960 |
![]() Những hòn đảo, 1961 |
![]() Quả đào, 1964 |
![]() Không đề, 1977 |
Không đề, 1977 |
Tia Sáng
Chuyên trang tri thức của VnExpress
Tổng biên tập: Phạm Văn Hiếu
Địa chỉ: Tầng 10, Tòa A FPT Tower,
số 10 Phạm Văn Bạch, phường Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại: (024) 39428445
Email: tiasang@vnexpress.net
© 2026. Toàn bộ bản quyền thuộc về Tia Sáng