![]() Tranh Nguyễn Văn Cường |
Ý thức được phần nào vấn đề này, nông dân có những cách giải quyết cục bộ. Một mặt họ tiếp tục nuôi trồng theo phương pháp hiện đại và tắm tưới bằng đủ các loại hóa chất cho những nông sản bán đi, đặc biệt là đưa ra thành thị. Mặt khác họ làm vườn rau sạch riêng trong nhà và nuôi vài lợn gà theo truyền thống, chỉ để cho gia đình. Riêng có ô nhiễm nguồn nước và không khí cả làng thì đành bó tay. Đối với thế hệ trẻ thì bằng mọi cách xuất khẩu nhân lực ra xã hội, càng đi xa càng tốt. Và cuối cùng chính các thành phố đang chịu sức ép từ nông thôn khi nó phải tiêu thụ nông sản chứa đầy chất độc hại và lực lượng lao động dư thừa tràn ra thành phố.
Một cuộc tổng kiểm kê nông thôn là cần thiết, nhằm xác định các giá trị văn hóa, tinh thần hữu ích khả dĩ loại bỏ hủ tục, định ra một phương án nông thôn hiện đại, một kết cấu làng xã mở hoán chỉnh lần thứ hai, như sự thành công của cơ cấu làng xã lần thứ nhất trong thế kỷ 16 ít nhất đã bền vững 400 năm. Ngay trong số sách văn hóa nghệ thuật đã xuất bản, di vật văn minh vật chất Việt Nam trong các bảo tàng đến 99% có nguồn gốc nông thôn. Văn hóa Việt chính là văn hóa làng, một tế bào độc lập từng có bầu trời riêng, chung đúc văn minh Việt ở phương thức trồng lúa nước cùng tinh thần tam giáo hiện thực. Quá trình này không đơn giản, chỉ có sức thức tỉnh kiên trì để người nông dân tự ý thức vai trò nền tảng dân tộc của mình. Nơi đã từng sinh ra Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Hải Thượng Lãn Ông, chùa Bút Tháp, chùa Tây Phương. Nơi từng là hình ảnh sống động của Nho- Lão-Phật, mãi mãi là cố hương, cố nhân cho mỗi người Việt
