![]() |
Sucralose, acesulfame, saccharin và cyclamate là những chất tạo ngọt nhân tạo phổ biến nhất trong các nhà máy xử lý nước thải trên toàn cầu. Ảnh: iStock. |
Họ đã xác định loại và mức độ phổ biến của chất tạo ngọt nhân tạo trong các nhà máy xử lý nước thải tại 24 quốc gia, những thay đổi về nồng độ và mức độ hiệu quả trong việc loại bỏ chúng. Kết quả cho thấy trên toàn cầu, sucralose, acesulfame, saccharin và cyclamate là những chất tạo ngọt nhân tạo phổ biến nhất, với nồng độ cao nhất được xác định ở Mỹ, Tây Ban Nha, Ấn Độ và Đức.
Nồng độ cao hơn 10% - 30% vào mùa hè ở hầu hết các quốc gia, tuy nhiên, ở Trung Quốc, nồng độ cao nhất vào mùa đông. Các chất tạo ngọt nhân tạo khác được tìm thấy trong nước thải bao gồm neotame, stevia, acesulfame-K và neo hesperidin dihydrochalcone (NHDC).
Không giống như đường tự nhiên, chất tạo ngọt nhân tạo được thiết kế để chống lại quá trình tiêu hóa, nghĩa là chúng thường đi qua cơ thể con người mà hầu như không bị biến đổi. "Các chất tạo ngọt như sucralose cực kỳ bền. Độ ổn định hóa học giúp chúng vượt qua cả các quy trình xử lý thông thường và tiên tiến, cuối cùng xâm nhập vào sông, hồ và vùng nước ven biển, nơi chúng có thể ảnh hưởng đến hệ sinh thái dưới nước", giáo sư Kỹ thuật Môi trường Qilin Wang của UTS nói. Trong khi saccharin và cyclamate dễ dàng bị loại bỏ khỏi nước thải thì các chất tạo ngọt nhân tạo khác như sucrose và acesulfame lại khó loại bỏ và bị thải ra môi trường nhiều hơn.
Nghiên cứu kêu gọi giám sát liên tục, quy định chặt chẽ hơn và cải thiện công nghệ xử lý để giảm thiểu rủi ro môi trường do chất tạo ngọt nhân tạo gây ra.
Nguồn: phys.org
Tin đăng KH&PT số 1353 (số 29/2025)
Đinh Hương và nhóm tác giả lược dịch
