![]() Tuổi thơ- Tranh Thành Chương |
![]() Phố 1- Tranh Quách Đông Phương |
Đương nhiên văn học cũng phải như vậy, nhưng do đặc điểm ngôn ngữ nghệ thuật của nó, thường văn học không nhận ra được điều này rõ ràng, máu thịt bằng hội họa. Ngôn ngữ nghệ thuật của văn học rất gần với ngôn ngữ thông thường hằng ngày, dễ nhầm làm một với ngôn ngữ này, nên người làm sáng tác văn học thường dễ ít quan tâm đến sự tìm tòi những đột phá về ngôn ngữ nghệ thuật. Người làm sáng tác văn học dễ chấp nhận "chủ nghĩa nội dung", coi nhẹ cái bị gọi là "hình thức". Thử nhìn lại quá trình văn học khoảng năm, bảy chục năm nay ở ta mà xem, rất hiếm những đột phá về hình thức nghệ thuật. Mô hình tiểu thuyết, ngôn ngữ tiểu thuyết chẳng hạn, có mấy thay đổi đâu. Tôi cho rằng đây chính là một hạn chế đáng kể cho sự phát triển của văn học chúng ta.
Hoặc hãy thử nhìn lại giai đoạn được gọi là thời kỳ Đổi Mới của văn học nghệ thuật từ giữa những năm 80 trở lại đây. "Đổi mới" trong văn học loay hoay khá lâu trong chuyện "chống tiêu cực", nói cho cùng cũng là chuyện chính trị, chuyện đề tài, rốt cuộc để lại một lô những văn bản nặng tính chất báo chí, chứ không làm chuyển động được bao nhiêu nghệ thuật văn học. Trong khi đó hội họa không thế. Tôi không nói rằng những tìm tòi nghệ thuật trong hội họa vừa qua đã thật thành công, nhưng rõ ràng những nỗ lực ở đây rất tập trung vào việc tìm tòi những bước đột phá về ngôn ngữ nghệ thuật, cho nên, có lẽ chính ở hội họa ta có thể chờ đợi những cách nhìn thế giới mới, khác, của thời nay, thời biết bao khó khăn và sôi động ta đang sống bây giờ...
Tôi nghĩ văn học cần suy nghĩ về bài học này được gợi ý từ hội họa.
Có thể còn một vấn đề khác nữa: dường như hội họa cũng giải quyết tốt hơn, thành công hơn: vấn đề mà ta vẫn gọi vấn đề hiện đại và dân tộc. Có lẽ cũng chính vì bao giờ cũng phải quan tâm trước tiên, thậm chí tất cả vào hình thức nghệ thuật, nên trong quá trình hiện đại hóa, hội họa ngay từ đầu đã đi một con đường theo tôi rất độc đáo: đi tìm cái hiện đại ngay trong cái dân tộc. Thực sự là hội họa Việt Nam đã tự hiện đại hóa bằng con đường khai thác những gì là sâu xa nhất, tinh tuý nhất, bản chất nhất, đẹp nhất trong dân tộc. Không chỉ ở những loại hình có vẻ gần với dân tộc như tranh lụa, sơn mài..., mà cả ở những thứ mới du nhập hoàn toàn từ phương Tây, như sơn dầu. Và hóa ra đó là con đường đúng nhất, thậm chí duy nhất đúng. Dường như hội họa, cũng do từ bản chất của nó, từ đặc trưng ngôn ngữ nghệ thuật của nó, đã đặt rất đúng một vấn đề mà các ngành khác phải loay hoay rất lâu, thậm chí cho đến nay cũng chưa hoàn toàn tìm được câu trả lời thỏa đáng: không phải là kết hợp sao cho tốt cái dân tộc với cái hiện đại, một sự "kết hợp" như vậy dẫu muốn dẫu không vẫn cứ là khiên cưỡng, máy móc, và do đó giả tạo. Không phải kết hợp dân tộc và hiện đại, cũng không phải vừa dân tộc vừa hiện đại. Mà là hiện đại hóa dân tộc. Bằng một điều gì đó gần như là bản năng của mình, hội họa đã đi đúng con đường đó.
Ảnh trên cùng: Tiên nữ- Tranh Nguyễn Tư Nghiêm

