![]() |
Từ tất cả những điều đó, để tránh một "cái chết được báo trước" mà hậu quả là sự tiêu tốn tiền bạc của nhân dân, xin có mấy bình luận và đề xuất. Trước hết là đề xuất về việc chấm dứt ngay không chậm trễ dự án này để tránh tiếp tục tiêu tốn tiền bạc. Sau khi chấm dứt, nên có hình thức công bố rộng rãi những sản phẩm của các cuộc thi nói trên để người dân có thể tiếp cận với "công lao" của Ban chỉ đạo trong mấy năm trời. Những kịch bản đã có hãy coi như là một món quà gửi tương lai của người Hà Nội hiện tại, một món quà văn hóa. Hãy trả lại bộ phim cho lôgích lành mạnh của đời sống. Nếu hãng phim nào muốn tiếp tục cái dự án này thì hãy để cho họ tự làm và tự chịu trách nghiệm bằng đồng tiền của chính họ. Chúng ta chỉ có thể tạo điều kiện ưu đãi bằng cách cho thuê đất ưu đãi để làm phim trường (nhưng chỉ để làm phim trường và chỉ cho bộ phim này), cho vay vốn ưu đãi để làm phim kể cả cho vay không lãi (nhưng vẫn phải có thời hạn và phải yêu cầu thế chấp), dành không gian trên các phương tiện thông tin đại chúng cho bộ phim nếu nó được làm, dành không gian trong các rạp chiếu phim thuộc hệ thống chiếu phim của nhà nước cho nó. Tất nhiên, cho đến đây thì một câu hỏi vẫn cứ cần phải được đặt ra: ai là người chịu trách nhiệm chính cho tất cả "cuộc" này?
Thứ hai, có lẽ đến lúc cần phải xem xét lại chính tư duy của chúng ta về nghệ thuật và mối quan hệ giữa nghệ thuật. Phải chăng đã đến lúc khai tử cho một hình dung vừa duy ý chí vừa phản nghệ thuật về trách nhiệm xã hội của nghệ thuật. Tại sao cứ phải có những bộ phim, những tượng đài "cúng cụ" xuất hiện theo những áp đặt duy ý chí của những ngày kỉ niệm? Thay vì sống với những yêu cầu ngắn hạn của những ngày kỉ niệm thì tại sao không chăm bón cho nghệ thuật một cách dài hơi và sau đó, chính từ sức sống của nền nghệ thuật sẽ xuất hiện những công trình kỉ niệm có giá trị? Thứ hai, những người tổ chức cần phải xem lại quan niệm của mình về các thể loại nghệ thuật? Có vẻ như trong hình dung của họ có một thứ bậc giữa các thể loại nghệ thuật với một bên là những thể loại như phim truyện (cao nhất là nhựa) và tượng đài cỡ lớn (càng to càng tốt), và nói chung là những thể loại càng đắt tiền càng tốt và một bên là phim tài liệu, kịch bản sân khấu và sân khấu truyền thống, tượng đài cỡ nhỏ. Tại sao thay vì làm phim truyện kỉ niệm, chúng ta không làm những bộ phim tài liệu hoặc những vở diễn sân khấu được làm một cách chu đáo với trái tim, tình yêu nghệ thuật và trách nhiệm công dân của nghệ sĩ? Và cũng cần nhớ rằng tất cả những thể loại "thứ cấp" nói trên lại là những thể loại có truyền thống ở Việt Nam. Mà tại sao lại phải làm mới trong khi chúng ta đã có những sản phẩm có giá trị như Hà Nội trong mắt ai hay bộ ba Bài ca giữ nước? Tại sao Ban tổ chức không nghĩ đến chuyện in những sản phẩm này vào một VCD hay một DVD và đem nó làm quà tặng cho tất cả mọi gia đình Hà Nội?
Cuối cùng, điều tôi muốn nhấn mạnh là hãy thay đổi chính cách hình dung của những người làm văn hóa về lịch sử. Có nhiều con đường tiếp cận lịch sử. Lịch sử qua cuộc đời của những vĩ nhân và lịch sử qua cuộc đời của những con người bình thường. Hãy nhớ rằng tiểu thuyết đẹp nhất về chiến tranh chống Mĩ sau Đổi mới – Nỗi buồn chiến tranh - là cuốn tiểu thuyết về lịch sử qua số phận của một kẻ "con ong cái kiến", một người lính bình thường đi qua cuộc chiến tranh chống Mĩ. Tại sao trong trường học chúng ta cứ bắt các em học sinh thuộc lòng "để Đất nước này là Đất nước nhân dân" trong khi đó, cứ đến những dịp lễ lớn, khi nghĩ về lịch sử là chúng ta quên mất nhân dân? Tại sao thay vì làm phim về những bậc vĩ nhân chúng ta không làm phim về những con người Hà Nội bình thường đã đi qua lịch sử, chịu đựng lịch sử và làm nên lịch sử? Tại sao ở Thâm Quyến, người ta có thể dựng tượng, bằng cỡ người thật, theo phong cách cực thực và theo nguyên mẫu có thật những người Thâm Quyến bình thường (người nhặt rác, người công nhân, người giáo viên..) thì chúng ta lại chỉ nghĩ đến việc dựng những tượng đài (dĩ nhiên không phải "cực thực" mà là "cực xấu") về những vĩ nhân (Lý Công Uẩn)? Tại sao chúng ta không nghĩ đến những tác phẩm về Nhân dân thiêng liêng, trong cái thực và chiều kích thiêng liêng của Nhân dân, để những bài học mà học sinh phải học không phải chỉ là những khẩu hiệu suông.
Và trên hết, hãy sớm kết thúc một cuộc phiêu lưu được trả bằng tiền của Nhân dân. Đó sẽ là một quyết định có văn hóa.
---------------
1 Xem phỏng vấn tại : http://www2.vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2006/09/614335/
2 Xem phỏng vấn tại : http://www2.vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2007/07/716255/
