Mấy hôm nay, câu ca ấy tự nhiên văng vẳng trong tâm thức tôi, như nhắc nhớ điều gì đó... Nhưng hiện giờ tôi có chờ đợi ai đâu! Từ nhiều tháng nay đầu óc tôi hình như chỉ ăn với bauxit, ngủ với bauxit, đi đứng với Biển Đông, khủng hoảng kinh tế, nằm ngồi với kích cầu, tỷ giá, chiến lược, hội thảo... Trên mọi báo giấy, báo mạng ăm ắp những sự kiện như thế, những câu hỏi không dễ trả lời, làm sao dửng dưng được!.. Bao nhiêu chuyện trong đời thuộc loại nóng bỏng ấy choán hết đầu óc tôi. Làm gì còn tâm trạng nào nữa mà hẹn với chẳng hò!.. Cả trong những lúc mấy anh em bạn hữu chúng tôi tranh luận với nhau đến mụ mị cả người mà chưa ngã ngũ về những chuyện "Vâng, giá mà lúc này còn Anh Sáu!..
Đất nước đang đứng trước những vấn đề quyết liệt, đòi hỏi tất cả phải động não góp những tiếng nói quyết liệt. Chính trong lúc này, chúng tôi càng mong có tiếng nói của Anh Sáu... Một sự trống trải khó tả... Trong cuộc đời mình, tôi đã từng trải nghiệm và hiểu là thế nào khi mình phải chiến đấu thiếu vắng tiểu đội trưởng. Hôm nay, trong một bối cảnh hoàn toàn khác, song sự thiếu vắng này sao vẫn giữ lại trong tôi nguyên vẹn những cảm nghĩ tôi đã trải nghiệm thời chiến sỹ trai trẻ... Đã đi gần hết cuộc đời, ai không có những trải nghiệm như thế!
![]() |
Đ/c Võ Văn Kiệt cùng lao động với TNXP trên công trường thủ công Tam Tân (Củ Chi) năm 1976 |
