Ấn Độ có lẽ là thị trường có một không hai lớn nhất cho các trường đại học nước ngoài. Đất nước này có một nhu cầu vô cùng to lớn về học đại học còn chưa được đáp ứng—hiện nay mới chỉ 10% dân số trong độ tuổi học đại học—một nửa của Trung quốc và thua xa so với những nước có thu nhập trung bình và những nước đang phát triển nhanh nhất. Hơn nữa, Ấn Độ có một nhu cầu khổng lồ về giáo dục đại học chất lượng cao chưa được đáp ứng. Khả năng tiếp nhận sinh viên của một số rất ít các trường tốt nhất ở Ấn- Viện Khoa học Công nghệ Ấn Độ, Học viện Quản lý Ấn Độ và những trường tương tự - hết sức hạn chế so với nhu cầu của xã hội. Bởi vậy, các trường nước ngoài thấy ngay một cơ hội sinh lợi khổng lồ Hoa Kỳ có khác ít nhiều nhưng về bản chất cũng theo mô hình Anh và Úc. Hoa Kỳ không có chính sách giáo dục đại học quốc gia. Giáo dục đại học chủ yếu là trách nhiệm của 50 tiểu bang, và không có tiểu bang nào tuyên bố rằng giáo dục đại học là ưu tiên xuất khẩu. Không như Anh và Úc, Hoa Kỳ có một thành phần giáo dục đại học tư rất phát triển, và các trường đại học tư là những trường xông xáo nhất trong việc xuất khẩu dịch vụ giáo dục ra nước ngoài. Gần như chắc chắn nhiều nhất trong những trường đang tìm cách thâm nhập thị trường Ấn Độ là những trường tư chất lượng thấp đang tìm kiếm lợi nhuận ở nước ngoài.
Các tổ chức giáo dục vì lợi nhuận cũng mạnh nhất ở Hoa Kỳ so với bất kỳ nơi nào khác. Những trường đại học công và tư hàng đầu của nước Mỹ- khoảng chừng 20% trong tổng số hơn 3000 trường cao đẳng và đại học- có những động cơ khá phức tạp khi thâm nhập thị trường Ấn Độ. Phần lớn là họ thành thật quan tâm đến việc quốc tế hóa nhà trường và xem Ấn Độ như một đối tượng quan trọng, cả về mặt kinh tế và về mặt giáo dục trong thế kỷ 21. Họ quan tâm tới hình ảnh thương hiệu của mình và muốn mở rộng thương hiệu ấy trong một thị trường giáo dục lớn của thế giới. Họ có thể dùng những ‘tiền đồn’ Ấn Độ của mình để tuyển chọn những sinh viên và giảng viên Ấn Độ thông minh sáng láng nhất để đi học tại Mỹ. Những chi nhánh Ấn Độ của họ sẽ cung cấp một chỗ cho sinh viên và giảng viên của họ học tập và nghiên cứu. Và tất nhiên là trong phần lớn trường hợp các trường sẽ tìm kiếm lợi nhuận từ những chương trình họ đưa ra tại Ấn.
Vấn đề đối với Ấn Độ là ở chỗ vô số trường ở hàng chót trong thứ bậc của hệ thống giáo dục đại học Hoa Kỳ, cả những trường vì lợi nhuận và phi lợi nhuận, đang tập trung thâm nhập thị trường Ấn Độ với một lý do thực chất là kiếm tiền. Trong lúc nhiều trường trong số đó đưa ra những chương trình đào tạo đúng đắn thì cũng có trường cắt xén bớt nội dung. Xem xét điều chỉnh những trường như thế là một việc không hề dễ dàng.