Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh, vai trò của Đảng được nêu cao và được công nhận một cách sâu sắc, tự nguyện. Đảng lãnh đạo Nhà nước, Đảng cầm quyền mà không cai trị, lại biết tôn vinh Nhà nước. Trong Nhà nước ấy, có sự phân quyền giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp. Chú trọng đến một kinh nghiệm lớn của loài người, Chủ tịch Hồ Chí Minh cố gắng xây dựng một nền hành pháp rất mạnh. Không có một nền hành pháp mạnh, quyền của dân rất khó thực hiện.
Trong mô hình tổ chức Nhà nước của ta hiện nay quyền hành pháp được thực hiện qua con đường Quốc hội chọn và quyết định chứ không phải do nhân dân trực tiếp bầu. Vì vậy trách nhiệm của các đại biểu Quốc hội hết sức nặng nề trong việc thực thi chức năng cực kỳ quan trọng là quyết định cơ cấu và các nhân sự chủ chốt của Chính phủ. Sứ mệnh trọng đại đó không cho phép người đại biểu của dân sai lầm và dựa dẫm khi đưa ngón tay bấm nút lựa chọn những chức danh cụ thể và con người cụ thể trong bộ máy Nhà nước và Chính phủ. Đồng thời Quốc hội là "cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất ", quyền "cao nhất" chứ không phải là "tất cả", không phải là "toàn bộ" quyền của dân. Toàn bộ quyền lực thì ở và chỉ ở nhân dân mà thôi. Và một trong những biểu hiện quyền của dân đó là dân đòi hỏi và theo dõi việc các đại biểu Quốc hội thực hiện giám sát và bãi miễn những chức danh chủ chốt mà Quốc hội bầu khi cần thiết.
Kinh nghiệm những khóa trước của Quốc hội cho thấy, việc thực thi quyền bãi miễn đó đã vấp phải những rào cản rất khó vượt qua. Chính vì thế mà đông đảo cử tri đã đề nghị Quốc hội khóa XII phải có quy định cụ thể về việc giám sát và bãi miễn một cách định kỳ để dân trao quyền mà không bị mất quyền, không bị tiếm quyền.
Tương Lai