Đỗ Sơn đặt tên cho triển lãm lần này của mình là Bảng Màu Nguyên. Đúng mà cũng chưa hẳn đúng. Tôi nghĩ toàn bộ cái không khí hội họa trong tranh Sơn là nguyên, là nguyên sơ, là ban đầu. Chả cứ bảng màu, hình, bút pháp...cũng vậy. Tất cả đều nguyên sơ, nguyên thủy, sơ khai, ngây thơ. Đỏ, xanh, vàng là màu nguyên, thỉnh thoảng xen vào đôi ba màu cơ bản và bổ túc nữa. Không pha phách theo nghĩa đen. Các màu nguyên đặt cạnh nhau, chúng tự hòa với nhau, tự pha lấy. Cách tạo hình ít nhiều kiểu trẻ con cũng là một kiểu nhìn đầu tiên. Bút pháp cũng vậy, những vệt, quệt ngang dọc, những nhát bút ngắn dài xanh đỏ rất tự nhiên, dường như không cố tình gì cả. Phóng túng, tự do, tung tẩy không phân biệt hình và nền, không cần biết đến đúng sai. Chỉ thỏa mãn đẹp. Bất chấp.
![]() | ![]() |
Thế mạnh của Đỗ Sơn là đề tài phụ nữ khỏa thân. Vẫn biết đề tài thuộc nội dung, đề tài
![]() | ![]() |
Là một kiểu hiếm của Mỹ thuật Việt Nam. Tranh của Đỗ Sơn không có bệnh khôn khéo, yểu điệu, lãng mạn, đèm đẹp của hầu hết những người ở thành thị. Sơn cũng không có bệnh "tỉnh lẻ" vì Sơn là một người nhà quê ở tỉnh, một người Thổ Hà trong lòng Hà Nội, cái đẹp trong tranh của Đỗ Sơn là cái đẹp của gân guốc, thô nhám, hồn nhiên, mộc mạc. Từ hình, màu đến bố cục, tất cả đều ào ạt, khỏe khoắn, mạnh mẽ, dứt khoát. Tất cả đều rực rỡ, chín mọng, hứng khởi, hoan lạc và đầy ắp vẻ đẹp của ban đầu.



