Cảm thức về chiều thời gian hiện lên khi chúng ta nhìn thấy mồn một những toà nhà cổ, tháp nước cổ, cầu Long Biên, đầu máy xe lửa, thậm chí cả những chiếc ghế cổ chỏng chơ không người ngồi, bụi bặm cùng vôi vữa thời gian... Chúng như đồ vật quá đát bị cuộc sống bỏ rơi, đào thải. Hoặc vừa mới đây thôi còn thấp thoáng đâu đó trong đời sống hiện tại nhưng rất có thể sẽ nhanh chóng bị chìm dần vào quên lãng hay biến mất trong sự thay đổi đến chóng mặt của môi trường xã hội. Khi vẽ những đồ vật cổ này, Lê Quý Tông như vừa muốn níu kéo thời gian, vừa như muốn gìn giữ ký ức bằng cách ban cho đối tượng một vẻ đẹp, một đời sống hội họa lâu bền đặc biệt trên tranh mình.
![]() |
![]() |
Phần cuối cùng của triển lãm là các bức tranh vẽ hình máy bay, xe tăng khô khan, đen đúa, với những đám người bị "quân sự hoá" ngạo nghễ, thô bạo. Tất cả hơi có vẻ cứng nhắc, khiên cưỡng, chưa được thuyết phục cho lắm, song chúng gợi những liên tưởng về chiến tranh, bạo lực và sự bất an của thế giới hôm nay.
Triển lãm của Lê Quý Tông có tên gọi là "Những ngày màu hồng". Nhưng nếu muốn gọi là "Những ngày màu xám" thì chắc cũng là vậy, không có gì thay đổi. Nó tuỳ ở tâm trạng người xem.
Lê Quý Tông còn rất trẻ, sinh năm 1977, đã từng đoạt giải thưởng Mỹ thuật "ánh mắt trẻ" 2003, hiện là giảng viên Đại học Mỹ thuật Việt Nam. Hội họa của Lê Quý Tông cho thấy họa sĩ đang tạo ra cho mình một lối đi riêng độc đáo, hiệu quả, mang tinh thần đương đại, góp phần vào sự đa dạng của ngôn ngữ nghệ thuật Việt Nam hôm nay./.

