![]() Câu chuyên vui-Phạm Đức Long |
Tôi thuộc loại quảng giao, đi nhiều, xem nhiều, gặp nhiều. Lại hay được gần gũi các anh chị nghệ sỹ nhiếp ảnh. Bất phân già trẻ, tôi thường thấy có mấy loại như sau:
Loai 1: chiếm số đông là các nhiếp ảnh gia chuyên chụp các cô gái trẻ đẹp, hoặc các phong cảnh đẹp kiểu mộng mị, mướt mát, lơ mơ, vô thưởng vô phạt.
Loại 3: người chụp thường hướng ống kính đến các đề tài to tát như thân phận, tín ngưỡng, tôn giáo, các đề tài có tính chất "sâm nhung quế phụ"
Loại 2: là loại ở giữa, có sao chụp vậy, nhiều tính thời sự. Phạm Đức Long ở loại này.
![]() Đi xe đạp trên đê-Phạm Đức Long |
Còn Bùi Quốc Trung, anh ấy không thuộc kiểu nào trong 3 kiểu ở trên. Ảnh của Trung khá chung chung, mơ hồ, mông lung. May mà ảnh của Trung mới suýt chạm đến ranh giới của thơ chứ nếu không thì... (thơ không sao cả nhưng ảnh không nên là thơ có lẽ tốt hơn). Trung thích cận cảnh những gì đã qua, một cái cầu thang cũ lở lói, một chút rêu phong trên bức tượng Chàm, những cánh cổng chạm trổ họa tiết cổ tự (chữ Thọ, chữ Phúc gì gì đó) đã mục, một giá sách cũ kỹ. Mọi người đều chụp để lưu giữ hiện tại vì nó sẽ qua đi thì Trung lại lưu giữ những cái cũ, những cái đã qua, đã hỏng, đã phai tàn, đã mục nát. Đó cũng là một cách lập ý khang khác giống như có một sử gia nào đó chỉ thích viết lịch sử của tương lai vậy. Nhưng làm sao có thể khuyên nhủ ai được điều gì (nhất là trong nghệ thuật) nhất là với Trung, anh ấy cũng đã có một chút láu lỉnh, một chút kinh nghiệm sống, một chút trải đời. Vả lại Trung đâu còn trẻ trung như Long nữa.
![]() Nguyên Hồng-Bùi Quốc Trung |
Triển lãm diễn ra từ ngày 2/8- 31/8/2007 tại L’espace- 24 Tràng Tiền Hà Nội.
Ảnh trên cùng: Bậc thềm- Bùi Quốc Trung


