![]() Ngôi nhà với vô số cách nhìn, 2002 |
![]() Rửa gương I, 1995 |
Nguy hiểm của nghi thức
Cơ thể của Abramovíc là "chất liệu" của cô và, cùng với không gian mà nó chiếm giữ, hình thành cái cô gọi là "lĩnh vực trình diễn". Cô thường xuyên đi đến mức giới hạn mà thân thể và tinh thần có thể chịu đựng được, và nhiều khi còn đi vượt ra khỏi những giới hạn này. Cô trở nên nổi tiếng với một loạt trình diễn vào thập niên 1970 khi cô chủ tâm làm đau mình, liên tiếp gây tổn thương cho bản thân bởi rạch hay cắt tay mình với dao sắc. Trong Nhịp điệu 10, 1973, cô đã liên tục phóng con dao xuống nhanh hết sức cô có thể giữa các ngón tay, và thu âm lại. Trong Nhịp điệu 0, 1974, cô chỉ có chức năng như là một vật thể giữa những vật thể khác, cung cấp cho người xem quyền sử dụng triệt để không những với những vật thể thường dùng như gương, báo chí hay bánh mì, mà còn súng lục và đạn. Một vài người xem đã nhanh chóng bị sự thôi thúc bởi ý nghĩ đen tối và lạm dụng quyền lực mà họ có trước một "vật thể" không chống trả. Và trong Nhịp điệu 2, 1974, Abramovíc đã đi như đến cùng qua việc nuốt những viên thuốc dùng để chữa bệnh tâm thần phân liệt mà không cần biết sẽ tác hại như thế nào: cô đã uống cho đến khi rơi vào tình trạng hôn mê.
![]() Nhịp điệu 0, 1974 |
Sự điều trị cho ký ức đau buồn trong tác phẩm quan trọng của Abramovíc, Balkan Baroque, đoạt giải thưởng tạt Venice Biennale 1997, đã giành được sự công kích mạnh mẽ tới cuộc chiến tại Bosnia. Giữa sắp đặt của 3 màn ảnh video chiếu nghệ sĩ và bố mẹ, và 3 thùng đựng đầy nước, Abramovíc ngồi đấy hơn 4 ngày, rửa 1500 khúc xương gia súc và hát những bài hát từ thời thơ ấu. Hành động tâm linh của việc rửa để chuẩn bị cho cái chết đã từng một lần là mối quan tâm của nghệ sĩ, trong sắp đặt video Rửa gương I, 1995, khi cô cọ rửa bộ hài cốt đến sạch bóng với cọ và nước.
Tác phẩm gần đây, Ngôi nhà với vô số cách nhìn, 2002, Abramovíc trình diễn ngay tại phòng tranh Sean Kelly trong 12 ngày. Cô đã sống trong ba nửa căn phòng được đóng lơ lửng và hoàn toàn phơi bày, không hề giấu giếm một hành động nào trước công chúng. Cô còn hoàn toàn tuyệt thực trong suốt thời gian đấy, chỉ uống nước. Ngoài đi, đứng, ngồi, nằm, nghệ sĩ còn trao đổi những cái nhìn chằm chằm thẳng vào mắt người xem, mà sau này cô phát biểu là nhờ chính những cái nhìn này từ khán giả đã giúp cô vượt qua được cái đói, sự mệt mỏi và thêm nghị lực cho cô hoàn thành tác phẩm. Cũng chính sự trao đổi và nạp "năng lượng" này là bước đi xa hơn của tác phẩm trong việc khám phá những hình thức mới của sự liên lạc/trao đổi giữa nghệ sĩ và công chúng, nếu so với rất nhiều tác phẩm trình diễn trong thập niên 1970 của các "nghệ sĩ du cư" đã từng sống tại các phòng tranh hay bảo tàng.
![]() Vết rạch, 1978 |
a. b. Thiên hùng ca gợi tình Balkan, 2006
c. Balkan Baroque, 1997
d.
e. f.
g. Abamovíc và Ulay, 1977
h. Ngôi nhà tinh thần, 1997



